tổng giám đốc anh thật là hư
Truyện Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư là một truyện mới được giới thiệu đến với bạn đọc trên trang đọc truyện online, câu chuyện khá thú vị và hấp dẫn, vừa có chút bá đạo, phúc hắc lại có cả những thăng trầm trong tình yêu. Truyện ngôn tình này khiến độc giả có chút xao lòng lại mang theo chút giải trí đang yêu.
Cùng đọc truyện Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư của tác giả Cơ Thủy Linh tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại website. Nội Dung Truyện: - Vì sinh mạng của cha, cô phải khuất phục trước âm mưu người mẹ kế. Với kế hoạch 'chứng cớ xử nữ' cô thuận lợi gả cho tổng giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn Lạc Thị.
Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư Chương 419 - Đau Khổ Tột Cùng "Chết tiệt, em nói cái gì?" Bùi Tạp Tư quay đầu nhìn Tư Vũ, trong lòng buồn bực lên tiếng chất vấn cô. "Tôi nói rằng tôi bằng lòng!" Tư Vũ kiên định bước lên vài bước cố ý khiêu khích anh.
Đọc online Câu chuyện tình yêu trong truyện ngôn tình "Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư" kể về mối tình cay đắng của cô gái Vũ Nghê và tổng giám đốc Lạc Ngạo Thực. Cuộc hôn nhân của họ đến với nhau khi không có tình yêu sẽ đi đâu về đâu? Bị mẹ kế hãm hại, ép gả cho một người đàn ông, Vũ Nghê đã phải chấp nhận vì người người cha của mình.
[Ngôn Tình] Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư Ebook : KK Truyện Tình Trạng : [Còn tiếp - 310] Dịch : Đang cập nhật Nguồn : Sưu Tầm Tải về đọc Offline (đến 310) V ì sinh mạng của cha, cô phải khuất phục trước âm mưu người mẹ kế. Với kế hoạch 'chứng cớ xử nữ' cô thuận lợi gả cho tổng giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn Lạc Thị.
lirik lagu sorak sorak bergembira beserta not angka. "Chào thầy , thầy khỏe chứ . Xin hỏi hôm nay Lạc Dật không có đi học hay sao ?!" Sau khi tan học , Vũ Nghê dẫn Hoan Hoan đi vào lớp , lễ phép hỏi thăm giáo viên chủ nhiệm Còn chưa tới giờ tan học , cô đã đứng chờ bên ngoài . Nhưng là sau giờ tan trường , cô chỉ thấy mình Hoan Hoan , còn nghe được việc Lạc Dật hôm nay không có tới lớp , về phần tại sao cô cũng không rõGiáo viên chủ nhiệm vừa nghe có phụ huynh đến tìm Lạc Dật , phản ứng đầu tiên chính là —— nhìn về phía Hoan Hoan , cúi người xuống hỏi thăm "Hoan Hoan , có phải là do Lạc Dật bắt nạt con ?!" Tội nghiệp , thằng bé Lạc Dật này , chắc là hay bị mắng vốn lắm đây "Dạ không . Thầy à , thầy đừng hiểu lầm , Lạc Dật không có bắt nạt con đâu !" Phó Hoan Hoan lập tức khoát tay viên đứng lên , có chút bối rối quay sang phụ huynh Hoan Hoan . Sau khi nhìn kỹ , mới phát hiện rằng , người phụ nữ này trông thật giống với Lạc Dật Hơn nữa , còn rất quen mặt , hình như là đã gặp ở đâu . Càng nhìn càng nghi ngờ , miệng của giáo viên chủ nhiệm từ từ há to "A , cô chính là phát thanh viên Phó Vũ Nghê ?!"Vì khi quay hình phải trang điểm rất dày , thế nhưng vẻ đẹp tự nhiên bên ngoài so với tivi chẳng khác là bao . Vũ Nghê nhẹ nhàng gật đầu , tiếp tục hỏi thăm "Vâng , chào thầy , có thể cho tôi hỏi chút , Lạc Dật hôm nay không có đi học sao ?!""Lạc Dật ?! Sáng sớm hôm nay , ba của thằng bé đã gọi điện tới , bảo rằng phải đưa thằng bé đến thành phố khác , cho nên đã nhờ người tới đây làm thủ tục chuyển trường !""Chuyển trường ?! Dọn đi nơi khác ?!" Vũ Nghê bối rối , nhất thời không tin , lắc đầu liên tục "Đúng vậy , Lạc Dật chuyển đi tôi cũng rất buồn . Mặc dù thằng bé thường hay quậy phá , nhưng bù lại nó rất thông minh , được nhiều người trong trường yêu thích , đồng thời còn đáng yêu vô cùng . . . . . ."Lời nói của giáo viên , Vũ Nghê đều không nghe được , cũng quên mất là mình đưa Hoan Hoan về nhà thế nào . Cô vô thức đi tới chi nhánh phía bắc tập đoàn Lạc thị "Thật xin lỗi . Nếu như không có hẹn trước , cô không thể gặp tổng giám đốc chúng tôi !" Tiếp tân ngăn cản Vũ NghêVũ Nghê đẩy cánh tay tiếp tân ra , ánh mắt lạnh lùng mà nói "Tôi tới tìm tổng giám đốc của các người , việc gì phải hẹn trước !"Cô gái tiếp tân bị người phụ nữ xinh đẹp đang khoác trên người chiếc váy thương hiệu Chanel làm cho khiếp sợ , ánh mắt run rẩy không biết nhìn đi nơi nào . Đối mặt với vẻ đẹp khí chất như vậy , thật làm người ta cảm thấy xấu hổ . Tổng giám đốc của bọn họ thảo nào không thể bỏ qua người phụ nữ này Đang lúc tiếp tân còn đang chần chừ , Vũ Nghê đã lướt qua , chạy thẳng tới thang máy dành riêng cho tổng giám đốc’ ——Khi ra khỏi thang máy , vừa đúng thư ký không có ở đây , cô trực tiếp chạy tới phòng làm việc tổng giám đốc’ . Không cần phải lịch sự gõ cửa , cô xông thẳng vào trong ——"Lạc Ngạo Thực , anh thật hèn hạ . Trả Lạc Dật lại cho em !" Vũ Nghê vừa vào cửa đã hô toHai vị chủ quản ngồi đối diện phòng làm việc ngạc nhiên nhìn về phía người đi tới ——Trời ạ , thậm chí còn có người dám gọi thẳng họ tên tổng giám đốc bọn họ , hơn nữa giọng nói tương đối hung hăng , khiến bọn họ cũng trở nên lúng túng ~~Lạc Ngạo Thực mặt không biến sắc , quay sang hai vị quản lý cao cấp "Được rồi , các người tiếp tục công việc đi !"Hai vị quản lý vừa nghe ra lệnh , lập tức bước khỏi căn phòng . Bọn họ chẳng qua chỉ là nhân viên , nào dám nhìn đến người phụ nữ đang dám vô lễ với tổng giám đốc của mình Nhìn người khác đã đi khỏi , Vũ Nghê mặt lạnh từng bước đi về phía anh . Tiếng cạch ~~ cạch ~~ cạch ~~’ của giày cao gót vang lên trong phòng làm việc .Lạc Ngạo Thực vẫn vô tình ngồi trên ghế da , nhẹ nhàng phủi phủi quần áo của mình , xem như không có xảy ra chuyện gì "Thằng bé đâu rồi ?! Anh trả Lạc Dật lại cho em !" Cô đi tới bàn làm việc , chất vấn anhAnh không có đáp trả , chỉ chậm rãi lấy ra một điếu xì gà , sau đó thản nhiên châm ngòi ——Nhìn động tác thong thả của anh , khiến cô tức giận bước tới , nhanh chóng giựt điếu xì gà trong tay , sau đó ném vào thùng rác "Lạc Ngạo Thực , dù anh cho rằng em luôn vụng về , cũng không nhất thiết phải giấu thằng bé như thế ?! Có thể ngồi ở đây nhàn hạ phe phẩy khói thuốc , anh đúng là con người nham hiểm !"Lạc Ngạo Thực lắc lắc que diêm trong tay , sau đó liền dập tắt "Về phần Lạc Dật , bây giờ anh không thể giao cho em !" Anh liếc nhìn khuôn mặt tức giận của cô , giọng nói tỏ ra bình thản "Tại sao không thể , tại sao ?!" Ánh mắt cô trở nên ửng đỏ , không phải bởi vì giận anh . Cô làm sao có thể vô dụng như vậy , làm sao không thể chăm sóc Lạc Dật , chẳng lẽ anh ta không thể một lần tin tưởng mình sao ?! Đã lâu không gặp được con , cứ ngỡ hôm nay sẽ đón thằng bé trở về , rốt cuộc là tại vì sao ?! Lạc Dật biến mất , khiến cô vô cùng hụt hẫng !Sáu năm trước , cô từ trên bàn mổ tỉnh dậy , chỉ muốn nhanh chóng thấy mặt đứa bé . Cuối cùng nhận được tin xấu , khác nào ông trời đang giày vò mình !"Đừng hỏi anh tại sao , anh không muốn giải thích !" Giọng nói đầy lạnh lùng , vờ như không thấy cô đang đau khổ . "Nói ra nguyên nhân , em lại cảm thấy mất mặt !"Vũ Nghê nghiêng đầu , hốc mắt chớm đỏ nhìn anh thật lâu , cuối cùng nở lên nụ cười mỉa mai "Anh muốn ám chỉ việc em ở cùng Lâm Hiên ?! Vậy thì thế nào ?! Bất kể anh nói thế nào , em vẫn là mẹ thằng bé , là chính em sinh ra nó !""Không cần nhắc tới điểm này !" Lạc Ngạo Thực cầm bản văn kiện trên mặt bàn tiện tay ném xuống , những tờ giấy A4 theo đó mà rơi tung tóe . Anh từ trên ghế đứng dậy , dùng sức nhìn vào gương mặt Vũ Nghê . Ánh mắt trở nên đe dọa , như thể muốn cho cô biết , nếu cô cứ thuật lại câu chuyện năm xưa , anh sẽ tự mình xé nát cô ra ."Anh cho rằng là em muốn sao ?! Không phải do anh đề cập trước ?!" Đôi tay cô nắm chặt , nhìn thẳng vào ánh mắt của anh "Anh không có quyền nổi giận với em . Là em tới đây để đòi con trai mình về !"Lạc Ngạo Thực nặng nề thở dài , quay mặt ngó ngoài cửa sổ "Anh lặp lại lần nữa . Lạc Dật không thể giao cho em !" "Lạc Ngạo Thực , nếu anh không giao thằng bé cho em , em sẽ đến tòa án nhờ xét xử . Em bây giờ địa vị xã hội có đủ , năng lực nuôi dưỡng thằng bé , tuyệt đối không thể thua anh . Đứa bé vẫn còn tồn tại , bản thân anh luôn giấu giếm em ~ Chỉ bằng một điều kiện này , thiết nghĩ quan toà cũng sẽ xử quyền nuôi con cho em !" Cô tỉnh táo nói xong , lại tiếp tục nhấn mạnh "Chính vì sợ tổn thương thằng bé , cho nên em muốn chúng ta cùng nhau thỏa thuận . Nhưng nếu như anh kiên quyết , em nhất định sẽ khởi tố anh !"
"Anh . . . . . ." Cửa nhà chính mở ra , Tư Vũ liền đi đến trước cửa . Thấy Lạc Ngạo Thực và Vũ Nghê bước vào , ngoài ra còn có một người đi ở phía sau ."A , vì sao Tư Vũ cũng ở đây ?! Lâu lắm rồi mới thấy cô nhóc này !" Bùi Tạp Tư giống như một người anh trai , hướng về phía Tư Vũ chào hỏi , thuận tiện vuốt ve mái tóc của cô ."A . . . . . ." Tư Vũ phản ứng tỏ vẻ không thích người khác đụng vào , phát ra tiếng kêu chói Nghê đẩy Lạc Ngạo Thực một cái , ý bảo muốn anh trấn an Tư Ngạo Thực chợt lắc đầu , đồng thời nghĩ tới việc anh đã hỏi bác sĩ tâm lý , quả thật muốn cho Tư Vũ đến đó chữa trị , nếu không bệnh tình sẽ càng nghiêm trọng hơn ."Bà Vương , bà chăm sóc Tư Vũ dùm tôi !" Lạc Ngạo Thực vòng qua sau lưng Vũ Nghê trốn tránh , đề nghị bà Vương giúp một tay"Cô Tư Vũ , nào , cùng tôi lên lầu . . . . . .""A . . . . . . Anh . . . . ." Tư Vũ đẩy bà Vương ra , ngang ngược ôm chặt Lạc Ngạo Thực , đồng thời mân mê cánh môi của anh như muốn hôn vào . . . . . ."Oa. . . . . . Chuyện gì đang xảy ra ?!" Bùi Tạp Tư giễu cợt , nụ cười trên mặt không ngừng gia tăng . "Sức quyến rũ của Ngạo Thực nhà ta cũng lớn quá nhỉ , ngay cả Tư Vũ cũng không thoát được !"Anh trợn mắt nhìn bạn tốt , ý bảo không được nói lung tung , sau đó quay sang trấn an Tư Vũ . Thế nhưng cô liền trở mặt , đẩy Lạc Ngạo Thực sang một bên , chạy đến bên người Vũ Nghê , dùng sức tát lên mặt Vũ Nghê thật mạnh .Mọi người hoàn toàn kinh ngạc . . . . . .Lạc Ngạo Thực phản ứng kịp thời , vội vàng đẩy Tư Vũ ra "Em điên rồi sao ?! Mỗi ngày không nói lời nào , em tủi thân , em khổ sở , tất cả mọi người đều phải nhường em , bây giờ em còn giở chứng , đánh cả chị dâu của mình ?! Lạc Tư Vũ , nghe cho kỹ , em tỉnh hay điên là chuyện của em , nếu em cứ cố chấp muốn sống như vậy đến già , cũng không ai muốn quan tâm đến em !"Lạc Tư Vũ tựa hồ nghe hiểu lời anh trai nói , cánh môi oan uất run rẩy , nước mắt chảy xuống !Vũ Nghê vội vàng kéo người đang nổi giận , khuyên bảo "Ngạo Thực , đừng làm Tư Vũ kích động !""Em coi lại mình đi , năm nay đã bao nhiêu tuổi ?! Ba mươi tuổi rồi , còn muốn lãng phí thời gian ?! Cả ngày câm lặng như hến , như muốn hù dọa người khác , bây giờ lại còn đánh người , xem ra em ngày càng coi trời bằng vung !"Lúc Lạc Ngạo Thực tức giận , bà Vương đã nhanh chóng kéo Tư Vũ lên lầu !"Không tìm bác sĩ trị liệu tâm lý cho Tư Vũ sao ?!" Bùi Tạp Tư nhíu chặt chân mày . Dù gì anh cũng từng xem Tư Vũ là em gái , khi còn bé anh và Lạc Ngạo Thực luôn mang con bé theo chơi khắp nơi Nhắc tới đây , Lạc Ngạo Thực càng thêm tức giận "Đã tìm hiểu hết rồi , nhưng vẫn không thành !" Nói đến điểm này , Bùi Tạp Tư chợt hiểu . Anh nhíu mày , thì ra vì sợ mất mặt , sợ bị người khác chê cười , cho nên không cho cô ấy chữa bệnh !Tâm trí thoáng chút dịu lại , Lạc Ngạo Thực ôm sát Vũ Nghê "Đi , anh dẫn em đến chỗ này giải sầu . . . . . ." Sức khỏe của cô vừa mới phục hồi , dĩ nhiên anh muốn đặc biệt chăm sóc !"Như vậy không tốt . . . . . ." Cô nhìn Bùi Tạp Tư một cái , người ta vừa tới làm khách , chủ nhân đã xoay người đi , liệu có đúng đạo lý ?! "Không cần phải để ý đến cậu ấy , khả năng thích ứng của cậu ấy cao lắm !" Lạc Ngạo Thực nhìn bạn tốt , nói không sao cả .Quả đúng như lời Lạc Ngạo Thực nói , Bùi Tạp Tư vốn dĩ là vậy , anh tự ý ngồi vào ghế salon , cầm bánh ngọt trong khay trà "Hai người cứ mặc tôi , tôi ở đây cũng không phải một hai ngày , có khi là tới cả tháng , lẽ nào ép buộc hai người cứ tiếp đãi tôi !"Nói xong lại lấy tay vẫy vẫy , cố ý chào tạm biệt đưa tiễn chủ nhà ——[Đây là thuốc kích dục , nếu như anh trai của em từ chối quan hệ , em hãy lấy gói thuốc này rót vào rượu đỏ , sau đó đưa anh ta uống . . . . . .]Hôm nay cô đi dạo siêu thị , cố ý mua một chai rượu đỏ . Tư Vũ bưng hai ly rượu bước ra khỏi phòng . Khi Tư Vũ mới đi tới khúc quanh cầu thang , Bùi Tạp Tư vừa vặn đi tới !"Tư Vũ ngoan , còn nhớ rõ anh thích uống loại rượu này sao ?!" Bùi Tạp Tư không khỏi khách sáo , lấy ngay ly rượu trong tay Tư Vũ , trực tiếp đưa vào trong miệng ——"A . . . " Tư Vũ tức giận thét chói tai , cái này không phải cho anh ta , không phải cho anh ta uống !Bùi Tạp Tư cầm chiếc ly tinh xảo bỏ vào trong khay , sau đó lại muốn cầm lên một cái ly khác "Anh trai em cùng với chị dâu đã đi ra ngoài tìm kiếm không gian hạnh phúc , ly rượu này , cũng cho anh luôn đi !""A . . . " Tư Vũ lập tức xoay người lại , không để cho Bùi Tạp Tư lấy thấy dáng vẻ khả ái của cô , anh không nhịn được trêu "Đừng hẹp hòi như vậy , em đưa rượu cho anh , anh mua đậu hũ thúi cho em ăn !"Thời niên thiếu , Tư Vũ rất thích ăn đậu hũ thúi , nhưng vì thân phận gia đình họ Lạc , thế nên không thể đi mua loại thức ăn này . Cho nên ngay từ khi còn nhỏ , cô chỉ có thể nhờ vả anh trai hoặc Bùi Tạp Tư mua dùm !"A . . . ." Tư Vũ dùng sức lắc đầu . Mặc dù cô rất thích đậu hũ thúi , nhưng mà ly rượu dành cho anh trai đã bị cướp lấy , ly này nhất định không thể như vậy mà cứ mất đi .Vì muốn bảo vệ đồ vật của mình , Tư Vũ nhanh chóng cầm ly rượu đưa lên miệng , uống cạn một hơi ."Ha ha . . . . . . Tư Vũ rất thông minh . . . . . . Tốt , bây giờ em hãy ngoan ngoãn trở về phòng ngủ , nghỉ ngơi sớm để mặt không nổi mụn , không thì sẽ khó coi lắm đấy !" Bùi Tạp Tư cười giễu cợt , đây cũng là lời nói trước kia anh thường trêu chọc cô . Năm Tư Vũ mười bốn tuổi , trên mặt đã nổi đầy mụn , cả ngày chỉ biết ngượng ngùng cúi đầu , khi đó anh luôn bảo rằng đáng tiếc thật , gương mặt xinh đẹp biến thành thế này rồi sao’Nói xong , Bùi Tạp Tư liên tục lắc đầu , ung dung đi lên lầu ba !Ngay sau khi nốc ly rượu đỏ , cả người Tư Vũ lập tức nóng bừng , tâm trí không còn điều khiển được cảm xúc , cô từng bước từng bước đi theo sau lưng Bùi Tạp Tư Anh trai không có ở đây , có lẽ nên để anh ấy thay thế ?! *************************"Này , anh đừng có lộn xộn nha . . . . . . Chúng ta nên trở về biệt thự đi . . . nếu không sáng mai các con thức dậy không thấy chúng ta lại càng sốt ruột !" Vũ Nghê sửa sang lại quần áo trên người , đẩy bàn tay của Lạc Ngạo Thực ra ."Ngày mai chúng ta trở về sớm là được rồi !" Lạc Ngạo Thực dựa lên trên giường lớn . Ừ , ít ra ở đây không có bọn nhỏ , không có Tư Vũ , không ai làm phiền hai người bọn họ . "Hiện tại chúng ta sẽ ở lại đây , ngoan . . . . . ."Nói xong , anh lại bắt đầu ôm lấy cô lên giường .Ghét , thì ra nơi mà anh ta nói , chính là nhà trọ của cô , rõ ràng là đồ dê xồm . . . . . .
"Vị nó thế nào?" Ryan khẩn trương nhìn Tư Vũ vừa mới uống xong một ngụm cà phê!Tư Vũ buông ly xuống, nhịn không được ánh mắt tỏa sáng."Rất ngon, thì ra tổng giám đốc cũng biết pha cà phê, trước đây - - mỗi ngày em toàn pha loại cà phê hòa tan cho nhanh, thật sự làm anh khó uống rồi !" Tư Vũ thật sự thẹn thùng, bởi vì căn bản cà phê cô pha không có hương vị gì đáng nói."Ha ha - -" Ryan nở nụ cười, xem như thừa nhận cách nói Tư Vũ!Hoan Hoan mặc áo ngủ, vụng trộm vươn đầu ra nhìn vào phòng khách, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thật sự bị mây mù che phủ rồi!Làm sao bây giờ đây? Hiện tại mẹ cùng chú Ryan hình như phát triển rất tốt, mẹ luôn luôn cười như vậy! Vậy chú Tạp Tư làm sao bây giờ đây? Chẳng lẽ mẹ thật sự không cần chú nữa hả? Tối qua chú Tạp Tư còn gọi điện thoại tới, nói từ Hàn Quốc về sẽ mang món đồ chơi cùng quần áo Hàn cho thật hiện tại trong lòng bé rất thiên vị cho chú Tạp Tư, nhưng mà chú Ryan cũng rất tốt, đối với mẹ cũng rất tốt! Mà chú Tạp Tư quả thật đã từng làm tổn thương mẹ, lại còn cùng với một dì khác ở cùng một chỗ!Đây là điều làm tổn thương lòng của phụ nữ nhất đó ! Tựa như hôm nay Lạc Dật cùng đi chơi với một bạn nữ khác, ngày mai cùng người khác nữa, nhiều bạn nữ đều đã chạy tới chỗ bé khóc, năn nỉ bé giúp bọn họ hỏi Lạc Dật vì cái gì không thích các bạn ấy nữa!Các bạn ấy nhỏ tuổi mà còn khóc thương tâm như vậy..., cho nên có thể tưởng tượng được tâm mẹ của bé nhất định sẽ rất đau, rất khó chịu!"Vậy anh ngồi chờ một chút, em đi gọt trái cây!" Cùng Ryan ở một chỗ Tư Vũ thật sự không biết nên nói cái gì, khẩn trương tìm lấy một cái cớ rồi lùi vào trong phòng bếp! Sau đó vụng trộm cầu khẩn, Ryan nhanh đi về đi! Tư Vũ lấy một quả táo lớn, sau đó cố ý không lấy dụng cụ gọt vỏ, mà dùng một con dao nhỏ gọt vỏ! Cố ý kéo dài thời gian ở phòng bếp, dù sao ở đây so với đối mặt Ryan thoải mái hơn rất nhiều!Hoan Hoan thấy mẹ vẫn không có đi ra, sau đó bé chạy nhanh đến chỗ phòng khách ."Chú Ryan - - ""Hoan Hoan, tiểu thiên sứ xinh đẹp, cháu đã làm hết bài tập rồi sao?" Ryan thân thiết kéo cô bé qua, vuốt xuôi cái mũi nhỏ của Hoan thè lưỡi, cười cười. Vì cái gì khi chú Tạp Tư vuốt cái mũi của bé, bé cực kỳ thích, nhưng khi chú Ryan vuốt cái mũi nhỏ của bé, bé tất nhiên không thể thích, thậm chí có phần chán ghét. Chỉ có điều, đây không phải mục đích của bé."Chú, con có một vấn đề muốn hỏi chú...!""Nói chú nghe thử xem, chỉ cần là việc chú biết, chú nhất định hễ biết thì sẽ nói, hễ nói thì sẽ nói hết!""Chú, vậy chú có biết nấu ăn không?""Nấu ăn?"Biểu tình của Ryan rất hoảng hốt, giống như hỏi anh có bị HIV-Aids không vậy."Điều này sao có thể chứ?""Vậy chú có thể vì bạn gái của chú, mà đi học nấu ăn, sau đó nấu cho cô ấy ăn không?"Ryan sờ sờ đầu Hoan Hoan."A..., tiểu thiên sứ của chú, chuyện này đã có người khác làm, chú sẽ mướn một đầu bếp nấu cho bạn gái của chú ăn, nhiều món ăn khác nhau!"Nghe xong những lời này, Hoan Hoan bỗng nhiên nở nụ cười, hì hì, hiện tại bé biết bé nên là ủng hộ người nào, thật tốt, như vậy thoải mái hơn nhiều."Chú Ryan, hi vọng chú sớm ngày tìm được bạn gái!" Ha ha, chú Tạp Tư cũng có năng lực thuê đầu bếp giỏi nhất, nhưng chú ấy không có làm vậy....,chú ấy tự mình xuống phòng bếp nấu ăn cho mẹ, có thể thấy được chú Tạp Tư rất yêu mẹ!"Cảm ơn cô bé tiểu thiên sứ này, chú nghĩ mẹ của con nhất định sẽ rất nhanh chấp nhận chú!" Ryan hiểu sai ý, tưởng rằng Hoan Hoan đồng ý cho anh cùng mẹ của bé gặp gỡ nhau!Ở trong phòng bếp Tư Vũ gọt xong vỏ trái táo to, lại bắt đầu cắt ra, một trái táo cô không biết cắt đã cắt thành nhiều miếng, dù sao trái táo đã muốn thành món táo dầm rồi !Ánh mắt của cô lại một lần nữa nhìn về phía điện thoại đang đặt ở trên bàn, hôm nay anh làm sao còn chưa gọi điện thoại đến? Chẳng lẽ bận công tác quá sao? Hay là lại đi hộp đêm xã giao rồi hả ? Hàn Quốc phục vụ tình dục rất phát triển, mà còn có nhiều phụ nữ đi phẫu thuật thẩm mỹ lại rất được, có phải anh lại không thể khống chế rồi không? Lại làm ra chuyện có lỗi với cô?Nghĩ tới đây, tâm Tư Vũ càng rối loạn, tiếp tục cắt 'Hoa quả' trên thớt, a..., không, phải nói là hoa quả dầm.**************************** phân cách tuyến **************************"Tạp Tư, chờ em một chút, chẳng lẽ anh thật sự không muốn tiễn em đến nhà nghỉ sao? Dù nói thế nào, hiện tại em cũng là đại diện của Hàn Phương, anh không biết việc anh ném em ở sân bay, là hành vi rất không lễ phép sao?" Diệp Chức Nhân kéo hành lí chạy đuổi theo Bùi Tạp Tư, hơn nữa giữ chặt Tạp Tư nghiêm mặt lạnh quay đầu lại, gặp cái người này khiến anh thật sự như gặp xui xẻo, người phụ nữ này đã khiến vợ anh ly hôn con lại bị chết non."Tôi không phải đã cho trợ lý Trương đưa cô đi rồi sao, cô còn muốn thế nào nữa?" Kỳ thật không nghĩ muốn thấy cô ta, không phải anh rất hận cô ta, mà là anh hận chính mình!"Em muốn anh đưa em đi!" Diệp Chức Nhân dây dưa nói."Mà em cũng cần phải cám ơn anh nha, nếu không phải lúc trước làm em thư ký cho anh, để cho em có thể quen biết Lý Thành Nhân, đã thế anh ta còn thích em, thì em cũng không có cơ hội làm bạn gái của anh ta, đúng hay không?" Tất cả chuyện này thật sự rất là khéo, phải nói vận khí của anh rất kia anh không phải tìm mấy tên da đen cường bạo cô sao? Sau cùng mấy tên đàn ông kia đều đã mê muội vì cô , đều nói bộ dáng cô quá hoàn mỹ, không nỡ phá hoại, cho nên họ mới cùng nhau lừa gạt anh! Mà cô nghĩ muốn đi qua Hàn Quốc phẩu thuật thẩm mĩ một chút, nhưng lại gặp Lý Thành Nhân, anh ta đối với cô nhớ mãi không quên rồi theo đuổi mặt với một người đàn ông thành công như vậy, cô ta đương nhiên không thể bỏ qua rồi ! Bất quá, bây giờ còn ở trong giai đoạn quan sát tỉ mỉ, bởi vì đàn ông Hàn Quốc cái gì cũng không làm, tất cả việc trong nhà đều là phụ nữ, điểm này cô ta chịu không được! Lại còn có một chút đúng, cô ta thật đúng là thích Bùi Tạp Tư, đây là chuyện sau này cô ta mới phát hiện, cô ta không chỉ yêu tiền của anh, mà còn yêu người của anh nhiều hơn nữa!"Đừng để cho tôi nhắc nhở cô, cô bất quá chỉ là quản lí, còn không cần phải người xuất thân tổng giám đốc như tôi tự mình đi phục vụ cho người có địa vị như cô!" Bùi Tạp Tư kéo cánh tay của cô ta ra, sau đó hướng về Đại Lợi ra hiệu bằng mắt!Đại Lợi khẩn trương chặn Diệp Chức Nhân lại, đồng thời lấy hành lý của cô ta. "Diệp quản lý, tổng giám đốc của chúng tôi thực sự là có chuyện gấp, vẫn nên để cho tôi đưa cô về khách sạn!"Nhìn bóng dáng Bùi Tạp Tư đã đi xa, Diệp Chức Nhân nhún nhún vai."Tốt, vẫn còn rất nhiều thời gian!"Bùi Tạp Tư chui vào xe đã chờ sẵn ở sân bay, sau đó nói với lái xe."Đi tiểu khu XX - -" anh tựa như đang rất muốn gặp vợ của anh rồi!
Đầu óc Bùi Tạp Tư phản ứng rõ ràng chậm chạp rất nhiều, nếu chuyện đã qua anh đương nhiên biết cô gái này sẽ không có để tâm suy nghĩ, nhưng bởi vì Tư Vũ để ý, để ý cuộc hôn nhân này, mới vừa rồi không có khống chế bản thân mình, khẩn trương đã tiếp cận tình hình một cách ngu ngốc!Vậy mà vọng tưởng người tình Diệp CHức Nhân của anh sẽ giúp anh biện hộ cho, bù đắp lại cho người vợ của mình."Hiểu lầm?" Tư Vũ nhìn bọn họ, cười lạnh một tiếng! Sự thật đã bày ra trước mắt, đây lại vẫn còn hiểu lầm đáng nói. Cô tuy đơn giản, nhưng tuyệt đối không phải là đứa ngốc, người khác nói cái gì cô sẽ tin tưởng. Không dám nghe, cô hiện tại căn bản không có biện pháp nghe cô gái này nói nên, cô nhấc chân tiếp tục bước đi về phía trước!"Kỳ thật, tôi cùng Bùi Tạp Tư ở trong này chuyện gì đều không có làm! Vừa rồi chúng ta cùng đi đàm phán một dự án, sau đó trở về nhất thời nổi giận một chút- cho nên đến nơi này đổi y phục, vừa vặn lúc này bà thái vừa đến!" Diệp Chức Nhân trợn tròn mắt nói lời bịa đặt, tuy nhiên cực kỳ giả dối, nhưng mà cô ta có bản lĩnh bộ mặt hồng hào không thở gấp nói ra! Dù sao cô cũng đã nói, tin hay không là tùy người khác."Đúng! CHính là như vậy!" Giọng nói Bùi Tạp Tư không tự nhiên chấp nhận. Đáng chết, anh cũng không biết vì sao bản thân mình vì cái gì mà không được tự nhiên như vậy, anh chỉ không muốn trong lòng cô khó chịu như thế."Anh vẫn coi là em ngu ngốc sao? Bùi Tạp Tư, em vừa rồi đi bên ngoài đã nghe được bên trong chuyện gì đã xảy ra rồi!" Tư Vũ thương tâm đến chết, cực kỳ bi ai nói ra mấy chữ! "Mới vừa rồi anh nói anh cùng cô là là vì "Sinh lý" cần, hiện tại liền không thừa nhận rồi sao?""Anh-" Trời ạ, anh thật sự ngu ngốc rồi, anh vừa rồi nhanh miệng làm cái gì! Hiện tại nói dóc cũng không có cách nào hàn gắn lại rồi, thật sự là ngu ngốc."Thôi, Bùi tổng lúc này chúng ta nên nói thật không phải sao? Kỳ thật tôi và Bùi tổng ở cùng một chỗ, có một phần nguyên nhân là do phu nhân Bùi đây!" Diệp Chức Nhân mạo hiểm, hiện tại cô ta là cố đánh đến cùng, một cái liền đem điều này nói cho phu nhân Bùi đến cho hoa rơi nước chảy, lại cũng không quay đầu, mà không biết nội tình trong đó của cô ta có một chút chuyện không nên nói, anh cũng sẽ không có lý do trách móc đi? Có lẽ sau khi mình sử dụng thủ đoạn gì, còn có thể tiếp tục ôm con cá lớn này. Hoặc là người đàn ông này sẽ triệt để đuổi cô ra khỏi cửa, về sau sẽ không bao giờ quan tâm cô mà dựa vào vừa rồi anh mê muội bản thân mình, tỉ lệ cái sau sẽ không phu nhân Bùi rời đi trước, bản thân mình sẽ không có cơ hội, cho nên Diệp Chức Nhân khẩn trương lên tiếng. "Phu nhân Bùi, Kỳ thực ông Bùi là muốn đòi tôi sợ dây chuyền 'Ánh sao đêm' này, tôi nghĩ là anh ta muốn đòi để đưa cho cô!"Lúc này Bùi Tạp Tư đang mê muội, không rõ hiện tại cô ta đang nói những việc đó là có ý gì, "Thư ký Diệp, cô không nên nói lung tung!""Bùi tổng, mọi chuyện điều đã xảy ra, chúng ta dù có giấu diếm cũng không đúng! Tuổi phu nhân Bùi xem ra rất nhỏ, tôi là chị thực phải xin lỗi rồi!" Diệp Chức Nhân cực kỳ quyến rũ lại tiếp tục cười. "Kỳ thật trên thế giới người trưởng thành đều như vậy, hiện tại chuyện bên ngoài hôn nhân.... Mọi chuyện cũng là bình thường, nếu vì loại chuyện này mà ly hôn, thật sự là tính không ra rồi!"Tư Vũ không biết cô gái trước mắt này muốn nói cái gì, nhưng mà cô ta vẫn mở miệng nói về sợi dây chuyền 'Ánh sao đêm" kia, làm hấp dẫn Lạc Tư Tạp Tư muốn làm cho Diệp Chức Nhân im miệng, nhưng mà giải thích của cô ta dường như có lợi đối với anh, cho nên anh trước sau vẫn yên lặng."Kỳ thật hôm nay xảy ra một chuyện, trước là ở trên công trường đang nói chuyện, nhưng phía trên có một thùng nước bị bể rơi xuống, cực kỳ chính xác trúng vào người chúng tôi!" Diệp Chức Nhân bắt đầu sửa soạn kịch tình, cũng là một vấn đề cực kỳ kịch tính, để cho hai người trước mắt không biết cô muốn nói cái gì phía sau. Dù sau trên trời mộ cước, trên mặt đất một cước! Để cho Bùi Tạp Tư tưởng rằng cô đang nói giúp, mà cô đương nhiên biết lòng hiếu kỳ của con gái là nặng nhất, nhất định sẽ nghe cô nói hết! "Sau đó chúng tôi đến nơi này, chuẩn bị đổi y phục, chỉnh đốn một chút! Lúc sau Bùi tổng chợt phát hiện sợi dây 'Ánh sao đêm' này, anh ấy liền dụ tôi nhường lại cho anh. Về sau bởi vì trong quá trình bàn luận về sợ dây này, liền phát sinh những chuyện không nên xảy ra!""Thư ký Diệp, cô có thể đi, có thể câm miệng được rồi!" Đáng chết, anh thật sự là ngốc, làm sao có thể cho rằng con chồn này có thể có lòng tốt giúp anh chứ? Như thế nào có thể cho rằng con chồn này hiền lành chứ? Cô gái này nếu tiết lộ chuyện anh đem 'Ánh sao đêm' đưa cho cô ta, nhất định Tư Vũ sẽ không chịu nổi!"Thế cô muốn sao?" Tư Vũ lập lại một câu nói, cô ta nên nói chuyện rõ ràng!Hiện tại loại tình huống điên cuồng này, đương nhiên là không nghe Bùi Tạp Tư nói, bởi vì đây là chiến tranh giữa hai cô gái!"Tư Vũ, em đừng nghe cô gái này nói bậy!" Bùi Tạp Tư la lớn!Căn bản Tư Vũ không thèm liếc nhìn Bùi Tạp Tư một cái! "Cô nói tiếp!" Về chuyện phía sau 'Ánh sao đêm' này cô muốn biết rõ ràng!"Là như vậy, sợi dây chuyền này là bạn trai tặng cho tôi, lúc trước anh ta nói muốn cùng vợ ly hôn, kết quả về sau ly hôn không thành, cho nên anh ta muốn bồi thường liền mua cho tôi sợi dây chuyền này!" Lúc cô nói những lời này, đã thấy được ánh mắt cảnh cáo của anh. Thật ra cô làm sao mà ngốc như vậy? Làm sao có thể để lộ ta tên Bùi Tạp Tư chứ. Cô nhất định sẽ cực kỳ cố gắng, không nói tên ra. "Sợi dây chuyền trên cổ của tôi, đeo được hai năm rồi!"Lời này vừa ra khỏi miệng, Bùi Tạp Tư trầm mặc, khẩn trương nhìn chằm chằm Lạc Tư Vũ-Lạc Tư Vũ bỗng nhiên bình tĩnh lạ thường, thật lâu sau cũng không lên tiếng. Thật tốt, thật tốt, bạn trai của cô ta nói muốn ly hôn, ly hôn không thành, này chỉ sợ là Bùi Tạp Tư không có trải qua đi? Hai năm? là cô ta không có kiến thức, là cô ta vẫn coi cô ngu ngốc rồi. "Hai năm, ha ha, thật là một lời nói dối hay! Sợi dây chuyền này là sợi mới ra năm nay, vậy mà cô đeo hai năm, thật sự là buồn cười! Ha ha, đây chính là bạn trai của cô đã mua cho cô hai người trước đúng không? Mà người bạn trai của cô không ai khác, chính là người đàn ông đứng trước mặt này!"Tư Vũ cảm thấy toàn thân máu huyết đều hội tụ ở bụng, cục cưng trong bụng bỗng nhiên đập mạnh lạ thường-chính là thương tâm muốn chết, thế nào cũng không khống chế được loại cảm giác này! Trong thân thể, trong máu mủ, trong lòng có một cơn bực tức muốn cô phát tiết, nếu không cô có cảm giác muốn nổ tung! Lạc Tư Vũ xoay người qua, nhìn chồng mình. "Là anh, đúng không? CHính là anh, là anh mua sợi dây 'Ánh Sao Đêm' sau đó đưa cho cô gái khác đúng không? Bùi Tạp Tư, anh thành thực nói cho em biết, đó có phải là anh không? ANh đừng nghĩ sẽ gat được em, em sẽ đi điều tra, nếu đến lúc đó để cho em biết chính là anh, em nhất định... Nhất định cả đời này sẽ không tha thứ cho anh!" Hiện tại cô cũng không biết bản thân mình còn có thể lấy cái gì để uy hiếp anh.
Vì sinh mạng của cha , cô phải khuất phục trước âm mưu người mẹ kế . Với kế hoạch chứng cớ xử nữ’ cô thuận lợi gả cho tổng giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn Lạc Thị . Hôn nhân bất chấp , yêu thương chồng chất bởi vì ký ức năm xưa . Đến với nhau chỉ vì đôi bên có lợi , liệu mối tình này có được bền lâu ?! Đáng ra cô không nên cảm thấy đau lòng mới đúng . Hay do cô quá ngu ngốc . Vẫn biết kết cục là thế , nhưng cứ trơ mắt nhảy vào vòng xoáy . Mặc cho cơn đau tiếp tục tàn phá cơ thể của mình , lại không biết làm cách nào để thoát khỏi nó “Tình đầu như nước trà đầu tiên , chỉ để ngửi , để tận hưởng tất cả mùi thơm của nó và nhớ mãi . Nên ít ai thích thưởng thức nước trà đầu , vì nó đắng , chát , lại lẫn tạp chất” . Cô cần chọn bến đỗ kế tiếp , để đi đến con đường hạnh phúc , hay vẫn cố sức hàn gắn đau khổ , giày vò khi xưa ?! Cám ơn mọi người đã luôn ủng hộ Cỏ trong suốt thời gian qua dù rằng tiến độ hơi chậm . Hiện tại trang web đang có chế độ Thích hoặc Share dưới mỗi phần cuối trang . Thay vì một lời cảm ơn đến editor đó , bạn hãy click vào . Thanks Thanks ^ ^ Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Tổng Giám Đốc Cặn Bã, Xin Anh Đừng Yêu Tôi Cơ Thuỷ Linh Tình Nhân Tuổi 18 Cơ Thuỷ Linh Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi Cơ Thuỷ Linh Mẹ Độc Thân Tuổi 18 Cơ Thuỷ Linh Tiểu Thích Khách Trong Vương Phủ Nãi Hương Lưu Ly Tửu Hồng Sắc Sĩ Đồ Hồng Mông Thụ
tổng giám đốc anh thật là hư